Làm sao để tâm hồn vượt qua thương tổn khi bị chối bỏ tình cảm?

Tâm hồn ta sở dĩ bị thương tổn cũng là do một thời gian quá lâu ta đã ruồng bỏ nó để chạy theo những đối tượng bên ngoài.

Khi bị trọng thương, dù ngoài thân hay trong tâm, thì chúng ta cũng cần có thời gian dừng lại nghỉ ngơi để tịnh dưỡng và điều trị.

Thay vì tiếp tục rượt đuổi theo kẻ mà ta nghĩ rằng đó là nguyên nhân đem tới nỗi khổ niềm đau cho ta, thì ta hãy quay về chính mình để hàm dưỡng tâm hồn. Hàm dưỡng có nghĩa là tạm thời cắt đứt những liên hệ bên ngoài để dồn hết năng lượng quay vào bên trong.

Tâm hồn của ta cũng giống như một mảnh đất, nếu bỏ bê không chăm sóc thì dây leo cỏ dại mọc đầy. Tâm hồn ta sở dĩ bị thương tổn cũng là do một thời gian quá lâu ta đã ruồng bỏ nó để chạy theo những đối tượng bên ngoài.

Ta tin rằng những đối tượng thương yêu hay hấp dẫn bên ngoài có thể làm cho ta hạnh phúc. Nhưng ta đã lầm.

Không ai có thể làm cho ta hạnh phúc ngoài chính ta cả.

Khổ đau cũng vậy.

Bởi hạnh phúc hay khổ đau là do sự cảm nhận của con tim chứ không phải là do ngoại cảnh. Ngoại cảnh hay kẻ khác chỉ đóng vai trò tác nhân.

Khi đã quyết tâm không truy cứu kẻ khác nữa, thật lòng muốn chịu trách nhiệm cho vết thương của chính mình, thì có 3 giải pháp mà chúng ta có thể chọn lựa để thực hiện chương trình “hàm dưỡng tâm hồn”.

Một là, ta nên tham dự vào một khóa thiền tập 7 ngày hoặc 10 ngày. Đây là sự chọn lựa tối ưu nhất, vì trong suốt thời gian này tâm ta rất ít có cơ hội nghĩ tưởng vẩn vơ để dẫn đến những hành động dại dột. Những bài thiền tập sẽ giúp ta quay về nương tựa chính mình.

Trong thời gian đó dù ta không đạt được những kết quả cao, nhưng ít nhất là ta được gửi thân và tâm vào một môi trường lành – nơi có những con người quyết tâm chuyển hóa phiền não.

Giải pháp dễ hơn đó là trở về gắn kết với thiên nhiên. Ta có thể thực hiện những chuyến đi cắm trại vài ngày nơi miền hoang dã, vì thiên nhiên luôn ứa ra năng lượng an lành, tươi mát, và từ thiên nhiên chúng ta sẽ học được rất nhiều nguyên tắc sống.

Giải pháp dễ hơn nữa đó là làm thiện nguyện. Công tác thiện nguyện cũng mang lại cho ta nhiều niềm vui, có thể giúp ta tạo thêm phước lành, và ngoài ra còn giúp ta tiếp cận với những đối tượng không may mắn để ta được đánh thức và trân quý những điều kiện hạnh phúc mà mình đang có trong tầm tay.

Tuy nhiên công tác thiện nguyện cũng nên cân nhắc chọn lựa cho phù hợp, vì nếu không khéo ta lại chạy theo ngoại cảnh, đánh mất cơ hội và quay vào bên trong để chữa lành vết thương.

Khi vết thương đã lành lặn, khi tâm hồn ta đã yên ổn, thì việc yêu thương một người nào không còn là thái độ tìm kiếm chỗ dựa dẫm hay phục tùng cho những ham muốn ích kỷ.

Ngoài ra, để người trẻ có thể lắng nghe và học hỏi những kinh nghiệm của những người đi trước, thì cha mẹ cũng cần phải học hỏi cách truyền thông làm sao để không tạo ra sự ngăn cách hay phản tác dụng.

Cha mẹ nếu thực sự thương con, muốn cho con có hạnh phúc thì cha mẹ cũng phải tu luyện rất nhiều mới có thể buông bỏ bớt những định kiến hay thói quen áp đặt của mình. Thay vì ngăn cấm con mình không được thương yêu người nào đó thì mình nên mở lòng ra đón nhận, quan sát, và hướng dẫn con mình một lối đi an toàn và vững chắc. Ta đã từng thấy có những bậc cha mẹ thương con mà đã làm khổ con vì những kiến chấp và sự hẹp hòi của mình.

Các bậc cha mẹ đừng bao giờ quên rằng hạnh phúc con mình là do con mình quyết định, mình chỉ đóng vai trò tác nhân, vai trò tưới tẩm và chỉ dẫn mà thôi. Và khi con mình bị thất bại trong tình cảm, chọn nhầm người, thì mình phải mở rộng vòng tay ra đón con mình về liền thay vì trách giận hay trừng phạt.

Cha mẹ nếu nắm vững nghệ thuật lắng nghe và chia sẻ thì con mình dù có lớn cỡ nào nó cũng sẽ mãi chọn mình làm điểm tựa tinh thần, nhất là mỗi khi chúng sa cơ lỡ vận.

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả