3 điều giản dị khiến người ta vui vẻ cả đời, ngay cả Khổng Tử cũng phải thừa nhận

Một lần trên đường du ngoạn, Khổng Tử gặp một ông lão tên là Vinh Khải Kỳ đang ở ngoài đồng, vừa đi vừa ca hát vui vẻ.

Khổng Tử hỏi: “Xin hỏi, lão tiên sinh có gì mà vui như vậy?”.

Ông lão Vinh Khải Kỳ đáp:

“Nguyên nhân khiến tôi vui vẻ có rất nhiều. Con người là anh linh của vạn vật trong trời đất, là tôn quý nhất, tôi may mắn được có thân người, đây là nguyên nhân thứ nhất khiến tôi vui vẻ. Con người có nam có nữ, nam được tôn quý, nữ phải chịu khổ, tôi lại may mắn được thân nam nhi, đây là nguyên nhân thứ hai khiến tôi vui vẻ. Có người chưa thấy nhật nguyệt, thân còn tã lót đã bỏ mạng vong thân. Còn tôi, may mắn sống được tới 90 tuổi, đây là nguyên nhân thứ ba khiến tôi vui vẻ.

Cuộc sống tuy cũng vất vả thiếu thốn, nhưng vẫn có tư thái của người đọc sách thánh hiền, chết chẳng qua cũng chỉ là điểm đến cuối cùng của mỗi một người. Tôi đã lâu vẫn một tâm thái bất biến, luôn đợi chờ điểm đến cuối cùng đó. Vậy nên còn có điều gì mà khiến tôi phiền não?”.

Khổng Tử nghe vậy, liền nói: “Nói rất hay, tiên sinh quả là một người có thể tự mình an ủi chính mình”.

Thật ra, con người sướng khổ, buồn vui, không gì khác ngoài cái tâm mình quyết định. Bởi sống ở đời, nhìn thấu thì vạn sự xuôi, nhìn không ra thì trăm ngàn sự cản. Có những người chỉ vì một chút lý do không thuận lòng hợp cảnh thì liền tức giận, u sầu. Ví như, ra đường kẹt xe cũng giận, trời nắng không vui, mà trời mưa cũng chẳng thích… bất kể điều gì cũng có thể khiến họ cảm thấy khó chịu trong lòng.

Nhưng thử hỏi khó chịu nào có ích chi? Lẽ nào tức giận có thể làm cho xe hết kẹt, trời hết nắng và mưa kia ngừng rơi hay sao? Vạn vật trên đời đến và đi đều có nguyên nhân của nó, vậy nên, chỉ khi nào chúng ta biết bằng lòng với hiện tại, biết thưởng thức cuộc sống trong từng thời điểm, tùy kỳ tự nhiên mà sống mới có được niềm vui mỗi ngày.

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả