Câu chuyện nhỏ về lương thiện và phúc báo, ai đọc xong cũng phải nhìn lại mình

Đời người tựa như một ván cờ rất lớn, bạn ở đó tiến lui một hồi, có thể sẽ tích lũy được sức mạnh không ít, cũng giống như lời nhà Phật, đó chính là: Phúc báo về sau.

Chuyện tình giữa cô gái nghèo và “vị khách tồi tàn”

Nhân vật chính trong câu chuyện này là một cô gái nghèo, với tấm lòng lương thiện làm điều tốt không hề tính toán mà tạo nên sự thay đổi to lớn trong cuộc đời của cô sau này.

Câu chuyện bắt đầu vào năm 2012, cô gái mỗi ngày phải đẩy chiếc xe ba bánh để đi bán hàng trên vỉa hè kiếm tiền nuôi người mẹ bị bệnh nặng và cậu em trai đang học đại học của mình. Cô gái bày 2-3 cái bàn bên đường rồi bắt đầu buôn bán. Gặp những lúc bán đắt hàng thì cô còn kiếm được vài trăm ngàn, khi ế khách thì chỉ đủ tiền ăn. Nếu ngày hôm đó không may bị đội trật tự đuổi thì phải cố chạy trốn vào mấy con ngõ nhỏ.

Có một chàng trai thường hay đến hàng của cô gái để ăn mì và anh luôn gọi mì thịt bằm rẻ nhất. Thỉnh thoảng anh cũng có trò chuyện với cô, hỏi cô hôm nay buôn bán được không. Do anh ăn mặc rất bình thường và cũng luôn đi bộ đến ăn mì nên cô còn tưởng anh là người nghèo mà còn cực kỳ lười, không chịu nấu ăn cho nên mới thường xuyên đến ăn mì ở chỗ cô.

Cứ như thế cho đến một ngày nọ đột nhiên chàng trai hỏi cô gái có bạn trai hay chưa. Cô trả lời rằng mình nghèo thế, nhà lại còn có mẹ bị đột quỵ cần chăm sóc và một cậu em trai cần cô nuôi ăn học, làm gì có ai dám thích cô chứ. Không ngờ chàng trai lại đáp: “Tôi thì dám đấy”, sau đó hai người đều ngây ra một lúc, đương nhiên cô cũng không dám trả lời. Nhưng bắt đầu từ ngày hôm đó, cứ vào 6 giờ sáng mỗi ngày anh đều đến giúp cô.

Vào ngày lễ tình nhân năm 2013, anh lại không đến ăn mì, cô buồn lắm, cô đoán có lẽ anh đã có hẹn rồi. Không ngờ anh xuất hiện vào lúc 8 giờ tối hôm đó, trong tay cầm một bó hoa và tỏ tình với cô. Và họ đã đến với nhau. Trong thời gian hẹn hò, anh từng nhiều lần đề nghị đưa cô về gặp gia đình, nhưng vì áp lực tâm lý quá lớn, cô cứ luôn tìm cớ né tránh.

Đến tháng 4/2014, sau khi sức khỏe của mẹ khá hơn nhiều, cô mới quyết định về nhà cùng bạn trai để gặp cha mẹ anh. Thế nhưng khi đến nhà bạn trai, cô đã rất kinh ngạc. Thì ra anh sống trong một căn biệt thự, nhưng từ trước đến giờ anh chưa từng nói với cô. Cô bắt đầu đấu tranh tâm lý, cô cho rằng mình không xứng với anh, muốn từ bỏ tình cảm không có kết quả này.

Khi đó, anh cầu xin cô hãy tin tưởng anh một lần. Vào đến nhà chàng trai, cha mẹ anh nhiệt tình đón tiếp cô. Sau này cô mới biết mình đã gặp cha của anh vào năm 2012 rồi. Thì ra cha của anh mắc chứng đãng trí, bệnh tình lúc ổn lúc không, có khi ra ngoài rồi thì sẽ không nhớ đường về nhà.

Trùng hợp có một lần ông bị lạc đường, tìm đến hàng mì của cô và ăn ngấu nghiến bát mì mà người ta bỏ dở. Khi đó cô không hề trách móc ông mà chỉ dọn dẹp và sau đó nấu một bát mì mới cho ông ăn. Ngày hôm đó, tận cho đến sau khi dọn hàng, ông ấy vẫn không đi, cô hỏi ra mới biết thì ra ông bị lạc đường nên cô đã đưa ông đến sở cảnh sát.

Cô không ngờ một việc bình thường như vậy thôi mà lại là bước ngoặt trong đời cô. Sau khi quay về nhà, ông đã kể cho gia đình chuyện về cô, sau đó con trai ông bắt đầu thường xuyên đến chỗ cô ăn mì, muốn giúp cô kiếm thêm chút tiền xem như là báo đáp. Sau này không biết vì sao anh bắt đầu cảm thấy mì của cô nấu ngày càng ngon.

Bây giờ, khi đã là chồng của cô, anh giúp cô mở quán để cô tự mình kinh doanh. Cha mẹ chồng cũng rất yêu thương cô, cô vô cùng cảm kích cuộc sống hiện tại. Em trai của cô cũng đã tốt nghiệp, còn cô thì đang mang trong mình kết tinh tình yêu của hai người, cuộc sống tươi đẹp bây giờ mới bắt đầu.

Mỗi khi nhớ lại việc này, cô cảm thấy vô cùng ấm áp, vì vậy cô đã viết ra câu chuyện này để chia sẻ cùng mọi người cũng như để nói một lời “cảm ơn” đến chồng mình.

Khi giúp đỡ bố chồng, cô không hề nghĩ gì nhiều, đơn thuần xuất phát từ thiện ý của mình mà thôi. Chính vì cô đã gieo thiện duyên nên cô có được thiện báo sau này!

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả