Con người sau khi mất đi sẽ về đâu, ai là người phải xuống địa ngục?

Nhân quả báo ứng là điều không tránh khỏi trên thế gian này, làm việc thiện sẽ được thiện báo, còn làm việc ác ắt sẽ gặt ác báo.

Con người ai cũng có số mệnh của mình, đa phần đã được định sẵn. Thế nhưng người ta có thể thay đổi vận mệnh của mình thông qua những việc làm tốt. Năng làm việc thiện, phúc báo con người sẽ tăng lên, đồng thời vận mệnh có thể thay đổi từ xấu sang tốt.

Một trong các nguyên lý cơ bản của Phật giáo là có nhân có quả. Phật có dạy rằng: “Cha làm điều chẳng lành, con không chịu thế được, con làm điều chẳng lành, cha không chịu thế được.

Làm lành tự được phước, làm dữ tự mang họa” (Phụ tác bất thiện, tử bất đại thọ, tử tác bất thiện, phụ bất đại thọ. Thiện tự hoạch phước, ác tự thọ ương). Lại có câu: “Ðiều lành dữ cuối cùng đều có trả, khác nhau chỉ đến chóng hay chầy, nhanh hay chậm mà thôi”.

Cái Quả hay Nghiệp vốn là kết quả cái nhân hay duyên của con người tạo ra trong kiếp trước hoặc kiếp này. Rồi cái Quả ấy lại làm nhân cho cái Quả khác sẽ báo ứng về sau. Nhân và Quả cứ tiếp tục tương ứng như vậy mãi như bóng với hình, mãi mãi là cuộc trả vay, vay trả của cõi luân hồi.

Nghiệp ở tiền kiếp làm con người đầu thai trong một cuộc đời, một hoàn cảnh nhất định. Nhưng điều này không có nghĩa là “số phận đã an bài từ trước”, mà thực ra hành động và lựa chọn của con người trong kiếp đó vẫn có sự tự do.

Nghiệp sinh ra hoàn cảnh, nhưng sự phản ứng đối với hoàn cảnh này lại nằm trong tay con người, do con người lựa chọn. Phật dạy: “Ác nghiệp chính do mình tạo, tự mình sinh ra. Ác nghiệp làm hại kẻ ngu dễ dàng như kim cương phá hoại bảo thạch… Làm dữ bởi ta, mà nhiễm ô cũng bởi ta; làm lành bởi ta, mà thanh tịnh cũng bởi ta. Tịnh hay không tịnh đều bởi ta, chứ không ai có thể làm cho ai thanh tịnh được.”

Con người đừng bao giờ đổ lỗi cho hoàn cảnh khó khăn khiến bản thân mình sa đọa. Làm thiện hay ác, tạo ác nghiệp hay thiện nghiệp đều do bản thân mình tự chon.

Vậy muốn biết nhân quả kiếp trước của ai, cứ xem cái địa vị sang hèn của người ấy ở kiếp đương sanh. Muốn biết nhân quả đời sau của họ thế nào, cứ xem tâm tánh và hành động của họ ở ngay kiếp này vậy.

Không thể dựa vào việc con người khẩn cầu nhiều thì sinh mệnh chết đi ấy có thể vãng sinh đến nơi tốt đẹp hơn, giống như tảng đá không thể dựa vào cầu nguyện mà nổi lên được.

Cho nên, con người sau khi vãng sinh được đi đến đâu, hoàn toàn là do mỗi hành vi việc làm của mình khi còn sống quyết định. Chúng ta phải dùng tâm thái đúng đắn để đối đãi với vạn vật trong thế gian. Mỗi một ý một niệm, một lời nói, cử chỉ đều phải theo thiện, chớ theo ác”.

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả