Đời người hệt như giấc mộng chóng tàn, chỉ là nhìn hoa trong sương, nhìn trăng đáy nước

Đời người giống như vở kịch, vở kịch diễn dịch về nhân sinh. Đời người cũng hệt như giấc mộng, giấc mộng nhìn rõ đời người…

Đời người như giấc mộng, những lúc nửa đêm ta chợt giật mình tỉnh dậy, chúng ta có được cảm ngộ gì đây? Chúng ta nhìn xem đời người, chẳng qua chỉ là nhìn hoa trong sương, nhìn trăng dưới nước, kẻ ngốc nói mê. Ai lại có thể nhìn được rõ ràng, nói được rõ ràng đây!

Đời người hệt như vở kịch, mà cũng như giấc mộng

Đời người hệt như vở kịch, vở kịch nói về nhân sinh. Đời người tựa như giấc mộng, giấc mộng nhìn rõ kiếp người:

Đời người như vở kịch vậy, ở trong vở kịch này, chúng ta đang diễn vai gì đây? Chính diện, phản diện, thiện lương, chính nghĩa, hề xấu…. Bạn là vai diễn nào đây? Đời người như giấc mộng, nửa đêm giật mình tỉnh giấc, chúng ta có được cảm ngộ gì đây? Trong kinh điển có giảng:

Đời người hệt như ở trong bụi gai, lòng không động thì thân cũng không động, bởi không động nên không bị tổn thương; còn như tâm động, con người làm bừa, thân này tổn thương, đau đớn mình mẩy, thế là nếm đủ mọi điều thống khổ nơi thế gian.

Đối diện với phong hoa tuyết nguyệt, tài tử giai nhân, thử hỏi ai có thể không động lòng được đây? Đứng trước tiền của bạc vàng, vinh hoa phú quý, thử ai có thể giữ mình được vững vàng đây? Con người ta có thất tình lục dục; trăng có khi tàn khi khuyết. Màn trình diễn “Hồng Lâu Mộng” người kia vừa xuống, thì người này lên. Trong lòng của mỗi người, đều có bộ truyện “Hồng Lâu Mộng” của tự mình. Khi tấm màn kéo lên, người nào người nấy đều xuân ý dạt dào, thể hiện hết mình trên sàn diễn nhân sinh. Còn khi tấm màn hạ xuống, người mất nhà tan, mỗi người mỗi ngả.

Nơi chốn phàm trần thế tục này, có mấy người có thể đại triệt đại ngộ đây?

Chúng ta không ngừng nắm chặt bàn tay, nhưng lại không thể không thường xuyên buông tay. Những lúc chưa có được thì ăn không ngon, ngủ không yên, nhất quyết muốn có cho bằng được. Đến khi có được rồi, thì lại đêm ngày thấp thỏm không yên, sợ mất đi những gì mình đang sở hữu. Chúng ta không ngừng muốn có được, lại không thể không bị dằn vặt trong nỗi sợ mất đi đó.

Với đứa trẻ mới sinh, lúc nào chúng cũng cảnh giác với động tĩnh xung quanh, hễ có gió thổi cỏ lay, hai tay liền quơ loạn, oa oa khóc òa lên. Bởi vì chúng sợ. Sợ gì đây? Sợ không có bố mẹ ở bên. Lớn lên một chút, thì nhận thức được các thứ, những gì có thể ăn có thể chơi, cả thảy đều muốn túm lấy. Lòng tham nổi lên, nắm đầy cả hai tay, còn làm ra bộ dạng muốn có thêm nữa.

Sợ mất đi, lúc này cũng là dữ dội nhất. Trước hết là chết vì tuổi già, bố mẹ thân sinh, bố mẹ vợ hay bố mẹ chồng, đều đã có tuổi rồi, không biết rõ ngày nào sẽ ra đi mãi mãi. Sau đó, là con cháu mất sớm. Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, thử hỏi một chữ buồn sao diễn tả hết được đây!

Tiếp đó, người bạn đời rời đi. Một nửa kia buông tay đi trước, trời đất như muốn sụp đổ. Tiền tài được mất trong đó, cũng là liên quan đến mạng người. Tiền, là tiền cứu mạng, chi phí bệnh viện thuốc men của người già. Tiền, là tiền sinh mệnh, mỗi ngày ba bữa cơm. Tiền, là tương lai của con cái, nào là học hành, gây dựng sự nghiệp, kết hôn, mua nhà… không một khoản nào là không cần đến tiền.

Tuổi xế chiều, thứ muốn có được nhất, hiển nhiên là sức khỏe. Điều khiến ta sợ hãi nhất, chính là cái chết. Vì để có được sức khỏe, hễ bệnh nặng chạy chữa loạn cả lên, những kẻ lang băm lừa lọc bán thuốc giả, nhìn thấy người già, nằm ngủ cũng phải bật cười. Thông thường, điều mà trẻ nhỏ thích nhất, chính là đón tết. Nhớ ngày trước, bà ngoại nhà tôi, mỗi lần cứ đến dịp lễ tết, lại bắt đầu thở dài ngao ngán, cậu mợ, dì dượng, bố mẹ thường cười bà, có lúc cũng nói nặng bà một hai câu. Giờ đây, đã đến lúc họ phải thở dài rồi.

Chúng ta nhìn xem đời người, chẳng qua chỉ như nhìn hoa trong sương, nhìn trăng trong nước, kẻ ngốc nói mê. Ai lại có thể nói được rõ ràng cụ thể đây! Bởi chúng ta đều ở trong đó, vậy nên người trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc tỉnh táo.

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả