Đổi túi khoai lấy cả túi vàng, tưởng phát tài, nào ngờ tai họa ập đến

Đổi túi khoai trên lưng lấy cả một túi vàng, Lão Lục kinh ngạc, ngỡ như đang nằm mơ. Lão vác túi vàng chạy thật nhanh, sợ cha con nhà họ đổi ý.  

Nhìn thấy đoàn người chạy nạn đói ngày càng nhiều, Vương Lão Lục vác một túi khoai – cũng chính là toàn bộ tài sản của lão gia nhập vào đoàn.

Đi tới nửa đường, lão gặp phải hai cha con sắp chết đói, người cha cũng vác trên mình một túi vải rất nặng. Nhìn thấy lão có nhiều khoai như vậy, người cha mới xin vài củ để cho đứa con tội nghiệp đang chờ chết kia, nhưng lão không đồng ý.

Người cha mới nói: “Ông bán cho tôi được chứ?” Nói xong bèn đem toàn bộ vàng bạc trong túi đổ cả ra đất.

Lão Lục nhìn chằm chằm vào những thỏi vàng lấp lánh, cả đời lão có nằm mơ cũng chưa thấy nhiều vàng như vậy. Lão vội vàng đồng ý và vác túi vàng đi thật nhanh, trong bụng thầm sợ hai cha con nhà kia đổi ý thì lão tiếc lắm.

Vài ngày sau, lão không còn đi được nữa, cả một chặng đường dài không thấy có ai bán cái gì để ăn cả. Hai người mua túi khoai của lão cũng nhanh chóng đuổi kịp.

Thấy người cha vác túi khoai lão thèm lắm, lão vô cùng hối hận và đòi mua lại, nhưng dù cho lão có nói gì đi chăng nữa, họ cũng không đồng ý. Tuyệt vọng! Lão lục ôm túi vàng và chết đói ngay sau đó.

Sau khi chết Diêm vương nói với lão: Ta vốn là định cho ông cơ hội để phát tài, không ngờ lại lấy mất mạng ông. Đúng là người chết vì tiền, chim chết vì miếng ăn!

Lão Lục đáp: “Kiếp trước tôi là kẻ nghèo kiết xác, kiếp này đừng cho tôi làm người nghèo nữa.” Diêm vương nghe vậy liền nói: “Thực ra số mệnh kiếp trước của ông không nghèo, chỗ khoai đó ông chỉ cần bán đi một nửa là không còn nghèo nữa, ai bảo ông bán hết chúng đi?

Chuyện kiếp này, dễ nói thôi. Tôi cho ông 2 con đường để ông chọn, một là ông sẽ trở thành người nhận được sự chu cấp của vạn người, hai là ông trở thành người chu cấp cho vạn người, ông chọn con đường nào?”

Lão Lục nghe xong, không kịp suy nghĩ bèn đáp: “Chắc chắn là muốn trở thành người nhận được sự chu cấp của vạn người rồi”, rồi lão vui vẻ lên đường đi đầu thai, trước khi đi còn không quên hết lời cảm ơn Diêm vương.

30 năm sau, lão Lục quay lại âm phủ nói rằng Diêm vương đã lừa lão.

Diêm vương cười lớn và nói rằng: “Sao ông lại bảo tôi lừa ông?”.

Lão Lục nói: “Sau khi nghe lời của ông, tôi đã phải làm ăn mày cả đời”.

Diêm vương đáp: “Thế thì quá đúng rồi còn chi nữa! Vạn người chu cấp cho ông, thì chỉ có ăn mày mới được như vậy, ông còn trách tôi ư! Chỉ nên trách cái lòng tham của ông mà thôi”.

Lão Lục khẩn cầu:”Diêm vương đại lão gia, xin ông cho tôi kiếp này được tốt đẹp nhé”.

Diêm vương nói: “Kiếp này thì dễ thôi, bây giờ có hai công việc trong kiếp này, một là giữ núi vàng, hai là giữ mảnh đất, ông chọn công việc nào?”

Lão Lục nghĩ đi nghĩ lại rồi chọn việc giữ núi vàng.

Sau khi bóng lão Lục đi đầu thai khuất dần, Diêm vương lắc đầu lẩm bẩm: “Kiếp này lại nghèo đói rồi!”

Lũ quỷ nhỏ hỏi tại làm sao, Diêm vương đáp rằng: “Giữ đất là làm quan lớn, canh giữ cả một vùng, còn giữ núi vàng thực ra là con chuột, giữ kho thóc mà thôi”.

Lời bình

Cuộc sống được hình thành từ chính những lựa chọn của bạn. Cùng một con đường, có người đi bộ, có người chạy bộ, có người đi xe, phương thức không giống nhau, kết quả sẽ không giống nhau.

Cùng một kiếp nhân sinh, có người cười ngạo nghễ đối diện với khó khăn, có người khóc bi ai trốn tránh sự thực, thái độ không giống nhau, kết quả nhận được sẽ khác nhau.

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả