Lúc nào cũng an bài với những gì mình có thì cuộc đời mãi không phát triển được

Một người lúc nào cũng tự an bài với những gì mình có thì cuộc đời mãi mãi không thể phát triển được.

Tất cả đều phụ thuộc vào tính cách và tư duy mỗi người, cùng một xuất phát điểm, nhưng người thì giàu sang, người thì mãi nghèo hèn.

Người càng sâu sắc: Càng trầm tĩnh đơn giản.

Người càng nông cạn lạnh nhạt: Càng táo bạo bất an.

Kẻ mạnh không phải là không có nước mắt mà là kìm nén nước mắt không rơi.

Kẻ yếu không phải ở vẻ bề ngoài mà là ở tinh thần suy sụp.

Vậy nếu như mọi việc đều dễ dàng thì giá trị của bạn ở đâu?

Studio shot of young woman working in office covered with adhesive notes

Người có thể thẩm định được giá trị của bạn cũng chỉ có thể là chính bạn. Không một ai hiểu rõ và đánh giá đúng thực chất con người bạn bằng bạn với điều kiện phải trung thực và nghiêm túc tự nhìn nhận bản thân.

Đôi khi những thứ bạn có chưa phản ánh hết giá trị của bạn hoặc lại khuếch đại hơn giá trị thực mà bạn có. Một bà nội trợ đảm đang thì sẽ hơn một người đi làm chỉ để lấy mẽ, một công nhân có tay nghề giỏi chắc chắn giá trị sẽ cao hơn một kĩ sư dởm, một lao công chăm chỉ sẽ hơn hẳn một công chức tồi,quen ăn cắp giờ nhà nước vv…

Giá trị đích thực không đứng yên bất biến mà nó hoàn toàn có thể đi lên hoặc đi xuống như một đồ thị, phụ thuộc vào mong muốn của bạn.

Nếu bạn quyết định sống được chăng hay chớ, buông thả mình cho số phận và những thứ phù phiếm dắt mũi thì lập tức bạn sẽ tiến về gần điểm 0, còn nếu bạn luôn hàng ngày hàng giờ phấn đấu cho khát vọng sống tích cực hơn, ý nghĩa hơn thì giá trị của bạn sẽ tỏa sáng mãi thậm chí đến tận lúc chết đi, hoặc lâu hơn nữa.

Bằng cấp không có nghĩa là có năng lực, văn bằng không có nghĩa là có văn hóa, quá khứ huy hoàng chỉ là lịch sử để nhớ lại. Vì vậy, ngày hôm qua như thế nào không quan trọng, quan trọng là ngày hôm nay ra sao và ngày mai sẽ như thế nào?!

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả