Tại sao cùng bỏ một lượng công sức như nhau, người thì lắm tiền nhiều của, kẻ lại móc túi mãi không ra một đồng?

Bất kể bạn làm gì trong thời gian rảnh rỗi đều góp phần quyết định bạn sẽ trở thành người thế nào, và xa hơn, quyết định xem bạn đứng ở đâu trong xã hội.

Thời học sinh sinh viên, chúng ta rất dễ tìm thấy những người cần cù chăm chỉ. Trong số đó, rất dễ để nhặt ra những người sẵn sàng bỏ thời gian, công sức, thậm chí cả tiền bạc của mình để rèn giũa, phát triển bản thân, tuy nhiên kết quả thu về lại không bao giờ như mong muốn của họ.

Họ có thể bỏ gần nửa triệu bạc để mua một quyển sách học ngoại ngữ, đốt hàng chục triệu cho các khoá học tiếng Anh, nhưng khổ nỗi, dường như việc phát triển bản thân, cho dù họ cố gắng thế nào, cũng không xảy đến với họ.

Xã hội này ai cũng bận rộn triền miên, nhưng kết quả thu về được của mỗi người lại rất khác nhau. Có người bận rộn một cách hiệu quả, gặt hái được nhiều thành công. Nhưng cũng có những người, dù tốn bao nhiêu thời gian cày cuốc, cuộc sống cũng không vì thế mà khá lên được. Những người này, cuộc sống của họ thật ra rất dễ lí giải. Đúng là họ bận, nhưng họ bận một cách mù quáng. Hay nói cách khác, họ cứ đâm đầu cố gắng mà không vạch ra một mục tiêu rõ ràng nào cho bản thân cả.

Muốn bận rộn hiệu quả, nhất định bạn phải có một cái “cớ” để bận rộn. Bạn phải biết mình bận vì cái gì, và tại sao mình cần phải bận rộn vì điều đó. Xác định được mục tiêu để bận rộn, bạn đã vạch cho mình một đường thẳng tắp đến thành công, thay vì đi vòng vèo, vô định trước những ngã rẽ của cuộc đời.

Trên đời này, ai cũng là người bận rộn. Tuy nhiên, một nhóm bận rộn làm việc để thay đổi, còn một nhóm làm lụng vất vả, chỉ để ngẩng mặt lên thấy người khác đã bỏ xa mình.

Câu hỏi cuối cùng là: Bạn muốn một mai thức dậy, mình sẽ trở thành người như thế nào?

Một ngày có 24 tiếng, và tôi dám khẳng định, không ai dành cả 24 tiếng để suy nghĩ về những công việc cần mình hoàn thành. Những người biết tận dụng thời gian sau khoảng thời gian làm việc căng thẳng sẽ là những người thành công nhất. Khoảng cách giữa bạn với những người đồng nghiệp của mình sẽ được nới rộng ra nhờ vào khoảng thời gian rảnh rỗi này.

Nếu toàn bộ thời gian rảnh rỗi của bạn được dùng để đổi lấy những bữa ăn đắt đỏ, những cuộc chơi bời trác táng, những cuộc săn sale thâu đêm suốt sáng, bạn sẽ từng ngày mài dũa những kĩ năng cần thiết cho hoạt động của mình.


Đổi lấy những bữa ăn đắt đỏ, bạn sẽ có những kiến thức về ẩm thực không phải ai cũng có.

Đổi lấy những cuộc chơi bời trác táng, bạn sẽ có những kĩ năng giao thiệp, đối nhân xử thế mà không nhiều người có được.

Đổi lấy những cuộc săn sale thâu đêm suốt sáng, bạn sẽ rèn cho mình đức tính kiên nhẫn, biết nắm bắt thời cơ mỗi khi cơ hội xuất hiện.

Bất kể bạn làm gì trong thời gian rảnh rỗi đều góp phần quyết định bạn sẽ trở thành người thế nào, và xa hơn, quyết định xem bạn đứng ở đâu trong xã hội.

Người ta khi không đạt được điều mình muốn, thường ngửa mặt lên trời mà than, cúi đầu xuống mà thút thít, không hiểu vì cớ gì mình lại yếu kém như vậy. Lí do thật đơn giản, nhưng cũng khó tiếp nhận, đó là do người ấy đã không chịu động tay động chân động não để làm gì cả.

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả