Tổ tiên cứu người, con cháu 3 đời vẫn hưởng phúc

Cuộc sống này có nhân có quả, đôi khi quả thường đến muộn khiến người ta nghi hoặc nhưng trên đời này, mọi việc hết thảy đều rất công bằng.

Tổ tiên của Dương Vinh là thuyền phu kiếm sống bằng nghề chèo thuyền chở khách đưa đò. Trong thời kỳ đó từng xảy ra một trận đại hồng thủy ngập hết nhà cửa của nhân dân, rất nhiều người và của cải đều bị cuốn trôi theo dòng nước. Khi đó, có rất nhiều thuyền phu khác tranh thủ cơ hội đi vớt đồ trôi dạt kiếm lợi cho riêng mình.

Duy chỉ có tổ phụ và tằng tổ phụ của Dương Minh là bất chất nguy nan của bản thân, ngày đêm chèo thuyền đi cứu vớt người gặp nạn, đối với tài vật trôi nổi trên dòng nước tuyệt nhiên không hề tham lấy. Đại nạn qua đi, những thuyền phu khác thì lại nhờ đó mà giàu lên nhanh chóng, còn tổ phụ và tằng tổ phụ của Dương Vinh thì vẫn khổ cực như xưa.

Đương thời mọi người đều chế nhạo, cười thầm hai cha con Dương thị quá ngốc nghếch. Còn hai cha con Dương thị vẫn cứ kệ người đời cười chê, ai nói sao vẫn chỉ cười trừ, cảm thấy bản thân cứu được người là vui rồi.

Đến đời cha của Dương Vinh, cuộc sống của gia đình mới bắt đầu khởi sắc. Kinh tế ngày một dư giả hơn xưa. Một hôm có vị đạo sỹ đi ngang qua cửa nhà Dương Vinh, thấy cha Dương Vinh liền nói với cha Dương Vinh rằng: “Cha và ông nội của anh tích được âm đức, sau này đến đời cháu ắt sẽ hiển vinh, anh hãy đem mộ phần của cha và ông nội mình chuyển đến nơi đây, đó là khu đất có địa thế Thỏ Ngọc”. Sau đó vị đạo sỹ đó chỉ cho cha của Dương Vinh khu đất Thỏ Ngọc, cha Dương Vinh theo sự chỉ dẫn của vị đạo sỹ đó mà chuyển mộ phần tổ tiên đến đó.

Sau đó không lâu, cha Dương Vinh sinh được Dương Vinh, từ nhỏ đã thông minh hoạt bát, tài trí hơn người lại ham say đọc sách. Khi còn rất trẻ, Dương Vinh đã thi đỗ tiến sĩ rồi nhận chức Biên tu quan, tiếp đó nữa lên Đại học sỹ rồi lại làm đến Thượng thư.

Dương Vinh làm việc nhạy bén, xử lý vấn đề thông minh hiệu quả, quyết đoán, nhân đức. Chính sách của ông được 4 đời vua Thành Tổ, Nhân Tông, Tuyên Tông, Anh Tông đều trọng dụng, cùng với Dương Sĩ Kỳ, Dương Phổ xếp vào nội các, biệt hiệu là Tam Dương. Sau này ông làm đến Tam công, Hoàng đế cũng truy phong cho tổ phụ và tằng tổ phụ Dương Vinh quan chức.

Sau khi Dương Vinh qua đời, Hoàng đế còn ban cho chức Thái Sư, hiệu là Văn Mẫn, con cháu Dương Vinh cũng đều được hưng thịnh, làm đến chức Tổng giám lưỡng Quảng, Sử bộ Thượng thư.

Tình thương yêu trong đời – thứ tình cảm mà sâu thẳm trong mỗi con người đều khát khao, mong chờ và mê đắm. Giữa dòng đời đông đúc, ai cũng muốn tìm thấy một người mang tới nụ cười, niềm vui và sự bình an trong lòng.

Đời muôn ngàn hướng, tình trăm ngàn lối, mỗi người đều có lựa chọn riêng, con đường riêng để tìm tình yêu. Chỉ là dù đi đường nào thì cũng không thoát khỏi luật nhân quả, người gian dối sẽ gặp người dối gian, người chân thật sẽ tìm thấy chân tình.

Hẳn là sẽ nhiều người không tin, hẳn là sẽ nhiều người cho rằng đó chỉ là lý thuyết suông, không có giá trị hữu dụng. Đó là vì nhân quả đến thì ta chưa biết đấy là nhân quả, nhân quả đến nhưng ta lại cho đó là số phận, là rủi ro, là điềm ông trời không thương xót. Rồi ngồi than thân trách phận, chửi đời chửi người, có mấy ai gặp trắc trở mà tự kiểm điểm lại mình.

Nhân quả dù tốt hay xấu đều tùy thuộc vào con người. Mỗi cá nhân tự gây tạo nghiệp nhân cho mình và chỉ chờ đợi diễn tiến của cái kết. Cuộc sống của con người thường mắc phải năm loại ham muốn căn bản: ăn ngon, ngủ nghỉ, danh tiếng, sắc đẹp, tiền tài và con người phải sống trong bể tham dục, ưu, bi, khổ, não, bệnh tật.

Trong mỗi thời khắc đã qua, hiện tại đến tương lai là một chuỗi tương tác liên tục. Những việc làm của chúng ta hôm nay có thể cho biết câu trả lời của ngày mai cho dù không chắc chắn như chúng ta nghĩ. Nếu chúng ta muốn tận hưởng chuỗi nhân quả cuộc đời theo hướng tốt, tích cực thì không còn gì bằng việc tạo ra một lối sống tốt và lối sống tốt ấy rất cần có nguồn động lực, sự quyết tâm mạnh mẽ của chính bản thân.

Bạn cũng có thể thích Thêm từ tác giả